Con không cha như nhà mất nóc – tục ngữ cổ
Mẹ ngồi ngoài sân, hai tay ôm, vuốt ve con mèo Murr (đó là tên tôi đặt cho nó vì tôi rất thích tên đó) và kể tôi nghe, bằng những câu rất ngắn, ngắt ngừng, không đầu không đuôi, về một người đàn ông mà tôi chưa từng thấy mặt biết tên.
– Ông ấy là người dạy mẹ nhìn thế giới.
Chúng tôi, mẹ và tôi, đến thành phố này mới được vài hôm. Thành phố có cái nắng không rức đầu nám trán, chỉ cần bôi sun cream 30 hay 40 hay 50 SPF gì cũng được, người ta có thể giang sưởi nắng cả ngày. Thế giới mà mẹ muốn nói có lẽ không giống thế giới của tôi. Thế giới của tôi thì tôi biết chắc tôi chẳng cần ai dạy nhìn, vả lại thật sự có người biết nhìn thế giới (và lại còn dạy được kẻ khác nhìn) thật sao, tôi ngờ lắm, nhưng tôi vẫn tin mẹ, tôi luôn luôn tin mẹ tôi. Thế giới của mẹ chắc chắn phải to hơn thế giới của tôi, tất nhiên rồi. Mẹ đi nhiều, những chuyến đi ấy tôi đều biết mục đích của từng chuyến, nhưng rất ít lần tôi được mẹ cho đi theo.
– Ông ấy là người dạy mẹ tim khao khát.