Thursday, April 16, 2026

—quấn chặt 




làm sao thoát khỏi ẩn dụ đây, trong thần bí (hay thần khí) các nhà có thoát khi kể lại việc xảy ra; và hành động đó là gì, có ý chí kháng cự - kháng cự và muốn thoát - đi kèm không


khi đang bên trong cảnh tượng ấy nó biết chắc nó bị trói, trói rất chặt, nhưng không bằng một sợi dây thừng hay gì đó tương tự, vì rõ ràng nó không cảm thấy đau, không cảm nhận lằn của một chất liệu cứng, thô tiếp xúc với da, với thân thể nó



Thursday, April 2, 2026

thắng

 nhưng bài ca khải hoàn sẽ mãi mãi chẳng bao giờ được hát lên


Tướng quân và quân sĩ trong Người đã được nghỉ ngơi sau chiến trận. Trận chiến ấy đã kết thúc. Viễn cảnh bình yên phía trước phác lên trong đầu khiến cả Tướng lẫn quân đờ đẫn.

chạm

không chỉ bàn tay mà cả lưỡi dao người nghệ sĩ chọn, cả hai đều bén mới khắc được một vết sâu, gọn và đẹp như thế trên mảng da chính giữa ngực của tượng

Thursday, March 19, 2026

j.f

 giờ thì không có có-thể tùy-tiện được nữa 

Gia Phong–

ông nhìn ra cửa sổ, nơi mở ra khoảng dài lặng vắng, không bóng người, nhiều bóng cây, cành cây. toàn bóng và ông nhìn rõ chúng, rõ từng mống u như một khối u trên thân, từng gập khúc mảnh mai gầy như cánh tay một người rất quen, tiếng radio phát ra khúc récit Matthäus-Passion của Bach và ông biết giờ thì không có có-thể tùy-tiện được nữa

Monday, March 16, 2026

sầu

Sáo sậu, mảnh vườn khi tôi đến nằm trơ ra phẳng lặng như một vầng trán rộng. Với quãng đường bay xa như thế tôi không muốn làm gì hơn là xoãi cánh nằm ườn, ườn hết mức, đến mức tôi có thể cảm thấy tim mình ép chặt mặt đất, mảnh vườn run lên như thể trong nó dưới lớp đất phẳng lặng cũng có một quả tim khổng lồ nhưng cùng nhịp đập với tim tôi.

Tôi đói và khát. Nhưng 

Saturday, March 7, 2026

dài

 có khi lại không huyền


Dòng sông đó từng có thời là nhà của bà. Bà quen và thuộc từng đoạn, mỗi đoạn khi gió thổi, khi nắng cháy, khi ngày lên, khi đêm xuống bà đều biết rõ từng chuyển động, từng sắc thái.