giờ thì không có có-thể tùy-tiện được nữa
–Gia Phong–
ông nhìn ra cửa sổ, nơi mở ra khoảng dài lặng vắng, không bóng người, nhiều bóng cây, cành cây. toàn bóng và ông nhìn rõ chúng, rõ từng mống u như một khối u trên thân, từng gập khúc mảnh mai gầy như cánh tay một người rất quen, tiếng radio phát ra khúc récit Matthäus-Passion của Bach và ông biết giờ thì không có có-thể tùy-tiện được nữa
No comments:
Post a Comment