Thời gian là chúa không biết đợi chờ, là chúa không yêu ai, là chúa không có lòng xót thương.
Trên sân khấu dàn nhạc giao hưởng tiếp tục chơi.
Ngoài trời mưa ướt lối đi, giăng kín thành mảnh lưới khít. Trơn tuột.
Bao lâu rồi mình mới trở lại bãi hoang, lại giữa một trận mưa tuôn không cách nào ngưng, gột luôn cái ví von vừa tầm thường vừa chẳng gợi lên liên tưởng gì đúng: trời buồn trời chuyển mưa (tức là trời khóc)
No comments:
Post a Comment